watch sexy videos at nza-vids!

Kho truyện sex, anh sex, video quay lén vố đối kho ảnh sex, phim sex, truyen sex tải về nhan
Tải về bộ anh gái xinh khỏa thân và bộ phim sex làm tình hay nhất hiện nay
HOMEMAPBLOG
19:0524/06/19
+ Clip -------nu sinh coi áo cho ban trai hon nguc [18+]
Tip : Hãy lưu lại địa chỉ Www.giaitri4g.sextgem.com và giới thiệu cho bạn bè nhé!
>>Anh sex nhat[cực hot]
----Clip sex siêu mẫu nhật bản vú to hàng ngon đang thổi kèn toe toe trên giường,xem xong chảy nước !!
mới---Cùng Ngọc Trinh lên giường ngủ với vài mảnh vải
↓ Cuối Tranganh sex, anh sex ola, hinh sex, anh sex moi, hinh sex moi, hinh sex ola

moi tinh dau cua toi

Anh mở nhạc và dạy tôi nhảy. Từ động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển đến mạnh mẽ, say mê. Rồi tối hôm đó chúng tôi có chuyện ấy với nhau. Tôi bỡ ngỡ với một vệt hồng trên giường. Bỗng tôi khóc. 



Đó là một buổi tối đẹp trời! Tôi lang thang trên phố phường Hà Nội. Đã 5 tháng đặt chân đến thành phố này mà tôi chưa một lần dạo phố. Hôm đó tôi buồn và đã can đảm đi một mình trên phố... 

Trời mùa thu se lạnh, dịu nhẹ, tôi vào một quán cafe phố cổ ở ngay bên bờ hồ! Ngồi trên sân thượng nhìn toàn cảnh bờ hồ thật đẹp, nhẹ nhàng như một khung cảnh lãng mạn. Một tiếng tí tách như tiếng đàn ở đâu đó… 

Làn gió nhè nhẹ làm mái tóc dài của tôi bay sau vai khiến tôi như đang muốn chìm vào một cái gì đó một mà tôi cũng không biết! Mơ mộng hay tưởng tượng? Tôi vẫn không tìm được câu trả lời… 

Mải mê nhìn ngó mặt hồ với những dòng người qua lại, những đôi tình nhân tay trong tay, những cô gái ngồi sau xe tình tứ với bác tài của mình, tôi thấy cuộc sống như có một cái gì đó được tô đượm một màu hồng thuần khiết! 

Trời dần khuya, những cơn lạnh cuối cùng cũng mang một chút tê tái! Tôi vội vã ra về. Lang thang 36 phố phường làm tôi chẳng biết đường nào mà về, đang hỏi bác xe ôm đường về nhà thì trời bắt đầu mưa! 

- Lạ thật! Trời đang đẹp thế lại mưa! - Tôi nói. 

- Hà Nội là thế mà cháu! - Bác xe ôm đáp lại. 

Tôi theo lời bác xe ôm, đang đi về nhà thì bỗng trời mưa thật to. Không có một chỗ nào bán áo mưa! Phải trú mưa ở đâu bây giờ? Mưa to quá làm tôi không sao đi tiếp! Người tôi hình như đã ướt gần hết. 

- Nếu em không ngại thì vào đây trú tạm một lát! 

Tôi quay lại, một nụ cười trìu mến đang dành cho tôi. Tôi hơi lúng túng: 

- À không, em phải về, cảm ơn anh! - Tôi đáp. 

- Nhưng trời đang mưa to lắm! - Anh nói. 

Tôi hơi ngại ngùng nhưng cơn mưa cộng với vẻ mến khách của một người lạ mặt cũng làm tôi vơi bớt chút lạnh lẽo. Mặc dù hơi sợ nhưng tôi vẫn quyết định liều. 

Nhìn ngôi nhà khang trang, lộng lẫy, với tấm thảm dưới chân êm dịu trong khi người tôi đang ướt, tôi thấy ngại. Tôi quá nhỏ nhoi để đứng giữa một ngôi biệt thự danh giá. 

- Thôi, đằng nào em cũng ướt rồi, em đi về đây! Cảm ơn anh nhiều nhé! 

- Thì đằng nào em cũng vào rồi mà! - Anh nhẹ nhàng nói và tôi cảm thấy thật quê vì không biết nói thế nào nữa. 

Ngồi xuống, anh lấy cho tôi một cái áo khoác phụ nữ thật đẹp - chiếc áo vẫn còn nguyên mùi vải mới. 

- Anh có vợ hay em gái không? - Tôi hỏi 

- Không! - Anh trả lời với vẻ ngạc nhiên. Sao em hỏi thế? 

- Tại... À không có gì! - Tôi ngập ngừng nói. 

Anh nhìn tôi cười, nụ cười đã làm tôi nhớ mãi. 

- Cái áo đó anh mua cho bạn gái anh nhưng chưa kịp tặng. 

- Sao vậy? - Tôi ngạc nhiên với vẻ tò mò. 

- Cô ấy vừa đi du học hôm thứ 5 vừa rồi! - Anh trả lời với vẻ hơi luyến tiếc một điều gì đó. 

Tôi cảm thấy ngại khi khoác chiếc áo này, không phải của tôi, không phải dành cho tôi. Tôi cởi ra và xếp cận thận. Anh vẫn nhìn tôi với vẻ tò mò! 

- Không sao đâu, em cứ khoác đi kẻo lạnh! - Anh nói vẻ hơi buồn nên tôi lại mặc áo vào. 

Ngay cả bộ ly uống trà của anh cũng thật sang trọng. Tôi muốn trời tạnh mưa thật nhanh để rời khỏi nơi đây vì không muốn thấy mình trong một chốn xa hoa thế này. Tôi thấy có một cái gì đó hơi mặc cảm! Trong một chút im lặng anh hỏi: 

- Em hình như không phải người Hà Nội? 

- Vâng! Em quê ở Quảng Bình! 

- Ồ! Quê anh cũng ở miền Trung đấy, nhưng chưa được đến Quảng Bình lần nào! 

- Quê anh ở đâu? 

- Quảng Trị em ạ, láng giềng của em rồi! - Anh cười. 

- Anh ra Hà Nội bao lâu rồi? - Tôi hỏi. 

- 25 năm rồi. 

- Ồ! Vậy anh phải hơn 25 tuổi rồi. 

Anh cười rất thích thú, nhìn tôi và nói: 

- Em thật tinh ý! 

Tôi trố mặt nhìn anh. 

- Anh đến tháng 12 mới được 25 tuổi! Bữa nay mới tháng 9 nên chưa được công nhận 25 tuổi. 

- Ơ! Anh ra đây từ lúc còn trong bụng mẹ à? - Tôi nhìn anh, 

anh lại cười thích thú y như lúc nãy. 

- Em rất thông minh. 

Chúng tôi say sưa với câu chuyện. Một lát sau nhìn đồng hồ: “Trời!”, tôi hét. 

- Cái gì thế? - Anh hỏi với vẻ sợ hãi. 

- Đã 11h30! Tôi nói. 

- Ồ! Anh hết hồn. 

Tôi chào anh ra về! Anh có một vẻ gì đó lưu luyến và buồn. Tôi nhận ra điều đó. 

- Khoan đã! - Anh nói. 

- Sao ạ? 

- Cho anh xin số điện thoại của em được không? 

- Em không có điện thoại. 

Ánh mắt hơi buồn của anh làm tôi thấy như đang làm anh thất vọng về điều gì đó. 

- Thế nếu anh muốn gặp lại em thì làm sao? 

- Có duyên sẽ gặp thôi! - Tôi nói và ra về. 

Cánh cửa nhà đóng lại nhưng hình như cánh cửa trái tim tôi đã bắt đầu hé mở. Ít ra tôi còn biết anh bao tuổi, nhà ở đâu và muốn tìm anh lúc nào cũng được. Còn anh chẳng biết gì về tôi cả! 

Tối hôm đó tôi không ngủ được, không phải bởi trận mắng của dì vì về muộn mà tôi thấy nhớ - một hiện tượng tâm lý lạ lùng tôi chưa từng có. Tôi nghĩ đến anh, đến buổi đầu gặp gỡ. “Chẳng lẽ định mệnh?”, tôi thầm nghĩ. 

Tỉnh dậy trong tiến chuông đồng hồ, trên người tôi vẫn khoác chiếc áo màu đỏ dễ thương! Sáng hôm đó trời bắt lạnh - cái lạnh đầu mùa báo hiệu mùa đông đã tới! 

Tìm đến nhà anh, tôi bấm chuông mà tim đập thình thình như vừa trải qua một cuộc chạy đua hay một cơn ác mộng. Tôi nghĩ ngay đến hình ảnh của anh, nhưng thật ngạc nhiên khi một cô gái bước ra: 

- Chị cần gì ạ? - Cô hỏi. 

- À không... tôi ... 

- Chắc chị tìm cậu Tuấn? 

- À vâng! Đúng là tôi tìm cậu ấy! - Tôi trả lời mà không biết cậu Tuấn là ai! Có phải anh ấy không? - Cậu Tuấn vừa đến công ty rồi! Cô có nhắn gì không? - Cô gái đó hỏi. 

- À thôi, để lúc khác tôi đến! 

Tò mò và ngạc nhiên làm tôi không biết mình đang đi về nhà hay đi đâu, Tâm trí tôi cứ nghĩ đến anh. Tối qua sao không thấy ở nhà có ai cả, tôi cứ nghĩ mãi. 

Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa. Tôi nghĩ phải trả lại cái áo đó cho anh vì đó là quà để anh tặng bạn gái. Tôi không muốn mặc nó. Tôi tự ái chăng? Tôi không biết nữa. Cảm giác thật lạ lùng. 

Lần bấm chuông này tôi hy vọng là anh. Thật may đúng là anh thật. 

- Em tìm anh đến trả anh cái áo! - Tôi nói. 

- À mời em vào nhà! - Vẫn nụ cười ấy - nụ cười làm tôi thấy xao xuyến. 

Sao tôi lại không ngại ngần bước vào ngôi biệt thự đó nhỉ? Vẫn cô gái hôm nọ loanh quanh trong nhà. 

- Nhi! Anh gọi. 

- Dạ! - cô gái đáp. 

- Cô cho tôi 2 ly cafe nhé! 

- Vâng thưa cậu! 

À, giờ thì tôi mới biết cô ấy là người làm cho anh. Tôi trả lại áo và chào anh ra về! 

- Bé nhất định không cho anh số điện thoại à? 

Tôi giật mình ko hiểu vì sao! Vì anh gọi tôi bằng bé hay vì anh lại hỏi đến điện thoại? 

- Nhà em nghèo nên không có điện thoại đâu! - Tôi nói. 

- Ồ! Anh không có ý đó! Anh nói, ánh mắt anh nhìn tôi với vẻ hơi day dứt vì lại một lần nữa hỏi tôi điều đó - ánh mắt mà sau này tôi bắt gặp rất nhiều ở anh! Nó làm tôi mãi đến bây giờ không sao quên được. Lặng người một lát anh nói: 

- Vậy em sẽ gọi cho anh chứ? 

- Nếu có thể! - Tôi nói và cầm số điện thoại của anh như bị bắt buộc. 

Về đến nhà, tôi muốn gọi ngay cho anh lúc đó nhưng lại thấy ngại. 

Ngày hôm đó trôi đi thật lâu và nỗi nhớ đến anh càng nhiều. Tôi quyết định cầm điện thoại. Giọng nói nhẹ nhàng của anh toát lên ở bên kia: 

- Em là Hường! - Tôi nói giọng lấp lửng. 

- Hường nào nhỉ? - Anh hỏi. 


- Em... Hôm trước tới trả áo cho anh đó. 

- À! Bé hả? Bé đang ở đâu thế? - Giọng nói của anh mang chút gần gũi và thân thiết hơn. 

- Em đang ở nhà. 

- Đây là số ở nhà em à? 

- Vâng 

Một lát tôi cúp máy và nhớ thật nhiều giọng nói với những nụ cười của anh. 

Anh gọi điện tới nhà và bắt gặp giọng nói nặng nề của dì tôi: 

- Gọi nó có việc gì? Dì tôi hỏi. 

Tôi nghe thấy: “Điện thoại của cháu ạ?”. Dì tôi đưa cho tôi. Giờ thì anh biết vì sao tôi bảo anh gọi ít thôi. 

- Ai vừa nghe máy vậy bé? - Anh hỏi. 

- Dì em ạ! Tôi nói. 

- Ồ! Em sống với dì à? 

- Vâng! 

- Bố em mất rồi, còn mẹ đang ở Quảng Bình. 

- Anh rất tiếc! 

- Không có gì đâu anh! 

Cứ thế, những cuộc điện thoại, hẹn hò, đi chơi, ăn uống đã làm tôi nhớ anh khủng khiếp và yêu anh tự bao giờ. 

Một tối mùa thu của năm 2003, chúng tôi kỷ niệm một năm làm quen, anh dẫn tôi ghé vào cafe phố cổ. 

- Em đến đây lần nào chưa? 

- Em chưa! - Tôi cười đáp. 

- Sao em cười? 

Tôi không nói nhưng nghĩ đến cách đây một năm cũng buổi tối như thế này tôi ngồi ngắm mặt hồ một mình. 

- Lần này đưa em về, em phải cho anh vào nhà chào dì đấy nhé! Anh nói như thỉnh cầu. 

Tôi im lặng! Sao cũng được! Lần đầu tôi dẫn bạn về nhà nên dì tôi đua nhau hỏi chuyện anh! Nào là nhà cháu rộng bao nhiêu? Bố mẹ làm gì? Cháu làm ở đâu? Cuộc sống của cháu cũng ổn chứ?... 

Từ đó đến tận bây giờ tôi rút kinh nghiệm nên rất ít khi đưa bạn bè về nhà chơi. Tôi tiễn anh mà trong lòng chẳng vui một chút nào. Tôi sợ anh hiểu lầm tôi cũng ham mê vật chất như dì tôi vậy. 

- Bé đừng buồn, anh hiểu vì sao bé không thích anh về nhà chơi! Anh sẽ không để ý dì đâu. 

Tôi ngạc nhiên và thấy vui vô cùng. Rồi cứ thế một năm nữa lại qua đi. Đã 2 năm kể từ ngày tôi quen anh! Sao nhanh vậy? Cảm giác nhớ nhung vẫn như còn mới lắm, còn ngu ngơ lắm! Anh vuốt tóc tôi nói: “Hôm nay anh đưa bé về nhà anh nhé!” Tôi nhìn anh: - “Nhà anh á?”. - “Ừ!”. Anh nói với vẻ hơi ngạc nhiên khi nhìn vẻ mặt của tôi: “Chẳng phải em đã tới nhà anh nhiều rồi sao?”. - Đấy là nhà bố mẹ mua cho, còn đây là nhà anh tự mua cho anh và cho chúng ta sau này!”. 

Sự tò mò làm tôi thích thú khi bước chân vào. 

- Trời! Ngôi nhà thế này sao sống hết được? 

- Thì những phần nào không dùng đến mình sẽ dùng cho con sau này! -Anh cười. 

Tôi không biết nên vui hay nên buồn. Anh mở cửa. 

- Phòng ngủ của chúng ta nè bé! 

Không biết tự lúc nào, anh đã chuẩn bị nến, nhạc trong phòng và một chiếc váy cho tôi. Nền nhà được trải bằng những cánh hoa hồng còn đọng sương. 

- Anh chuẩn bị bao giờ thế? Hoa đâu mà nhiều thế? 

- 2 năm mà chẳng lẽ anh không làm được một điều nhỏ bé này cho em sao? 

Tôi tựa đầu vào vai anh! Anh thật đáng yêu. Anh hiểu cảm giác hạnh phúc của tôi, nhẹ nhàng đặt lên trán tôi một nụ hôn ngọt ngào. 

- Em thử mặc chiếc váy này xem! 

- Em chưa bao giờ mặc váy! - Tôi nói. 

- Thế thì càng phải thử! 

Khi bước chân khỏi phòng tắm, tôi bắt gặp ngay ánh mắt ngơ ngẩn của anh: 

- Em đẹp quá! 

- Ôi, anh cười em đấy à? Anh khen váy anh mua đẹp thì có! - Tôi cười. 

Anh mở nhạc và dạy tôi nhảy. Từ động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển đến mạnh mẽ, say mê. Rồi tối hôm đó chúng tôi có chuyện ấy với nhau. Tôi bỡ ngỡ với một vệt hồng trên giường. Bỗng tôi khóc. 

- Bé sao vậy? - Anh hỏi và ôm tôi. 

- Em đã là đàn bà! - Tôi khóc. 

Anh ôm tôi vỗ về: 

- Anh xin lỗi, anh sẽ không bao giờ để em chịu đau khổ. Hãy tin anh. 

Tôi gục đầu vào vai anh và nhỏ giọt nước mắt bỡ ngỡ. Rồi lại một năm nữa qua đi. Cũng là ngày kỷ niệm 3 năm làm quen. Anh nói: “Chúng mình cưới nhau đi!”. 

Tôi ngạc nhiên nhìn anh. 

- Em mới 18 tuổi! - Tôi nói. 

- Nhưng anh đã 28 rồi! Anh cười. 

- Anh dẫn em về nhà bố mẹ rồi mình xin phép luôn nhé. 

- Ơ! Em... Bây giờ á? 

- Không bây giờ thì bao giờ? - Anh cười. 

Vào nhà anh. Đây là ngôi nhà anh lớn lên cùng bố mẹ. Tiếng guốc nghe thánh thót đến gần. 

- Tuấn hả con? Mẹ anh hỏi. 

- Vâng thưa mẹ! - Anh nói. 

Bố anh có vẻ dễ gần hơn mẹ anh. Tôi có cảm giác như vậy khi ngồi trò chuyện với cả hai người. 

- Cháu còn trẻ nhỉ ! mẹ anh nói. 

Anh đỡ lời: 

- Đến tuổi vào tù được rồi còn trẻ gì nữa mẹ! 

Cả nhà cùng cười theo anh làm tan không khí hồi hộp và sợ hãi của tôi. Tôi biết bố mẹ anh sẽ không thích tôi, vì tôi với anh quá khác nhau về hoàn cảnh sống. 

Mấy ngày sau anh gặp tôi bảo: 

- Bố mẹ không đồng ý nhưng em hãy tin mình sẽ vượt qua được! 

Tôi buồn nhiều lắm! Và một năm nữa lại qua đi. Bốn năm. Năm thứ tư chúng tôi chật vật với gia đình thật nhiều: Cầu xin có, quỳ lạy có, khóc có... nhưng bố mẹ anh và nhất là mẹ anh không đồng ý. 

- Nếu mày muốn lấy nó thì mày không bao giờ có mẹ! - Mẹ anh nói. 

- Vì sao mẹ lại ghét Hường? - Anh hỏi. 

- Vì nó với con quá khác nhau nên không thể sống cùng nhau được. 

Bố anh giọng chững chạc và nghiêm nghị: 

- Nếu mày lấy nó thì mày tự rời bỏ bố mẹ và công ty đi! Tao chỉ có một mình mày, tao muốn tương lai mày phải rạng ngời. Tao đã dành tất cả cho mày. Cả đời tao để cống hiến cho một mình mày, nếu mày không muốn nhận thì hãy đi khỏi đây ngay! 

Bố anh ức chế chỉ tay vào mặt anh làm tôi đứng ở cầu thang như không thể vững nữa. Tôi giả vờ đi thật mạnh để bố mẹ anh biết là tôi đang xuống. Bỗng giây phút im lặng làm không khí ngột ngạt đến lạ lùng. Tôi cố gắng để không khóc nhưng không hiểu sao sự tủi thân làm tôi rơi nước mắt. Anh lại gần tôi và nói với bố mẹ. 

- Con sẽ đi! 

Tôi giật mình, bố mẹ anh cũng giật mình, sửng sốt trước quyết định của anh. Anh đưa tôi đi và tôi đã khóc thật nhiều. 

- Em đã nói anh rất giỏi! Anh sẽ đi làm và nuôi gia đình chúng mình. Anh không cần công ty nữa, anh chỉ cần em. 

Tôi vẫn ngỡ ngàng bởi quyết định của anh! Tôi không nghĩ anh sẽ từ bỏ tất cả như vậy. Tôi cũng không thể ngờ anh yêu tôi nhiều đến vậy. Tôi cũng không thể ngờ có một ai đó bỏ cả gia sản của mình vì tôi. 

Nhưng rồi mẹ anh đã gặp tôi và van xin tôi! Nỗi niềm của người làm mẹ. Tôi có thể hiểu! Tôi đã quyết định ra đi bỏ lại cho anh một nỗi đau. 

Tôi vào Sài Gòn và 6 tháng sau tôi trở về Hà Nội! Tôi không còn liên lạc với anh nữa! Anh cũng không thể biết tôi đã và đang sống trên mảnh đất này! Nhưng có một điều tôi nghĩ anh biết: tôi vẫn yêu anh! Mối tình đầu của tôi! 

AD:
Home . Liên hệ
CopyRight © 2012 HSHOAIMY
Free Site Builder XTGEM
All Rights Reserved
Robots.txt
U-ON